Thứ Ba, ngày 19 tháng 5 năm 2015

ỨNG XỬ

  Các cụ ngày xưa có câu;
          Lời nói chẳng mất tiền mua
          Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau
 Đúng như vậy, nhất cái tuổi già này con cái nó ngọt ngào một tý là thấy vui rồi. Ngoài xã hội cũng vậy. Bữa trước mình đi xe máy trên đường, bỗng có một thanh niên trong ngõ đi ra ,nó đâm phải đuôi xe của mình là sai rồi mà nó còn lớn tiếng:" Cái bà già này! đi cái kiểu gì thế. " Bực quá nhưng lại nghĩ:" Tránh voi chẳng xấu mặt nào" nên đi thẳng. Có một ông đi xe phía sau mình thấy vậy vượt lên bảo "Sao bác không mắng cho nó một trận", mình cười và không nói gì. Cách đây 2 tuần mình cũng đi xe trên đường Hoàng Hoa Thám, cũng có một thanh đi từ chỗ mua xăng ra, chắc là nó định lượn ra  ngoài nhưng gặp xe đi ngược chiều nên quay ngay lại và đâm phải mình, mình không bị ngã mà chỉ thấy hơi đau ở chân trái, nó quay lại nói:" Cháu xin lỗi bác!". Đi tiếp vài mét thấy như có gì kéo lê phía sau, dừng xe và Than ôi! tất cả các vành nhựa tung ra hết. Mình nhặt lại và về nhà. Con nó đem đi gắn lại mất 250.000đ. Đúng là một câu xin lỗi của nó đáng giá 250.00đ đấy

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 5 năm 2015

CHUYỆN VUI CUỐI TUẦN

                             CHẾT QUÁCH ĐI CHO NÓ XONG!

     Chắc ai đã ở cùng với "xứ bọ" chắc đã quen với cách đối đáp ngang ngang của vùng trong đó. Nó có cái gì đó vừa buồn cười ,vừa" tưn tức" nhưng cũng chẳng giận được lâu.
     Hồi trước (thời bao cấp ấy mà) có lần mình hỏi ông xã mình (là dân xứ bọ ) là :Anh đọc chuyện "Ông giáo Thứ"của Nam Cao anh có thấy câu nào hay nhất không?( vì ông xã nhà mình cũng là nhà giáo mà). Ông ấy trả lời: Không biết ! Mình bảo: Đó là:"Là cái thằng đàn ông mà không làm đủ tiền nuôi vợ con thì chết quách đi cho nó xong !". Ông ấy nói luôn:"Kém quá ,Cụ Tú Xương có câu Hay hơn:"Thân cò lặn lội ở ven sông. Nuôi nấng 5 con với một chồng!" Đấy người phụ nữ phải như thế chứ. Đây mới có 2 con với 1 chồng thì ăn thua gì?.Sau đó ông ấy đem câu chuyện này nói lại với ông Phan Đình Diệu là bạn học của ông ấy thì ông Diệu lại phán thêm thế này nữa :"Thời nay: Là cái thằng đàn ông mà không lấy được vợ làm đủ tiền nuôi chồng con thì chết quách đi cho nó xong !" Vậy theo cái lý sự ấy thì trường hợp nào nên chết quách đi cho nó xong. ?

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 4 năm 2015

TUỔI GIÀ

        Sau một năm mình mới viết được một bài, định sẽ cố gắng có mặt tại blog để tâm sự cùng  các cụ. Chưa kịp quay lại thì làm cho một trận "Ngọc thể bất an", mới đầu thấy đau khắp mặt sau đó rát cổ, tiếng khản đặc, nói chẳng ra hơi, ho như cuốc kêu, làm cho 5 ngày Zinat chẳng đỡ, đi khám thì bác sỹ bảo bị : viêm thanh quản và viêm amidan cấp thế là làm thêm 5 ngày kháng sinh cao cấp  hơn là Avelox. Vừa khỏi được bệnh họng lại sang bệnh đau thần kinh tọa, không thể đi lại được,thế là lại phải mời bác sỹ đông y đến nhà châm cứu cho 10 ngày, đỡ được 1 tuần nay thời tiết chuyển lạnh thế là bị viêm họng lại. Đúng là tuổi già, sức đề kháng kém nên dễ mắc bệnh. Nhân đọc được một bài báo có cái tít: "10 điều giữ sức khỏe của Hải Thượng Lãn Ông"  Xin đăng để các cụ cùng ngẫm:

                Một là lao động
                Hai là nghỉ ngơi
                Ba là đừng trái khí trời
                Xông pha mưa gió nắng nơi lạnh lùng
                Còn như dịch lệ cuồng phong
                Biết chứng mà tránh mà phòng mới yên
                Thứ tư thị hiếu chớ nên
                Mắt nhìn ham muốn lòng quên cương thường
                Năm là phải thủ đôi chân
                Giữ lòng trong sạch cho thần được yên
                Định tâm như kẻ tọa thiền
                Bỏ lòng dục vọng bon chen đường đời.
                Sáu là ngủ dậy đúng thời
                Luyện thân ,luyện khí đứng ngồi thong dong
                Làm cho khí huyết lưu thông
                Chân tay cứng cáp trong lòng thảnh thơi.
                Bảy răn tửu sắc chơi bời
                Thỏa lòng chốc lát ,thì đời ngắn đi.
                Tinh hoa chân lý nghĩ suy
                Nguyên thần ly tán bệnh gì chẳng sâu.
                Tám cần ăn uống hàng đầu
                Nhưng đừng quá vội mà đau dạ dầy
                Kiêng ăn những thứ đắng, cay
                Các thứ sống, lạnh khí đầy khó tiêu.
                Chín là nằm ngủ đúng chiều
                Hướng phương sinh khí đầu cao hơn mình
                Vòng tay lên ngực mộng kinh
                Vào giường không nghĩ rằng mình ngủ yên.
                Mười nên tắm giặt thường xuyên
                Ra ngoài ô nón không quên đội đầu
                Đề phòng hàn thấp nhiễm vào
                Áo quần ấm áp tà nào dám xâm!

               Mười điều nên nhớ nhập tâm
               Hằng ngày thực hiện trăm năm thọ trường!!!

          Chúc các cụ khỏe!

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 3 năm 2015

      Đã hơn một năm nay tôi không viết bài mới, kể cũng đáng chê trách. Cũng có nhiều lý do! Trước  tiên là máy hỏng, phải mua máy mới. Sau khi có máy mới thì lại phải đi chữa bệnh,rồi thì bận bịu các việc không tên. Vào blog ,đọc các bài của các cụ hay quá, hôm nay cũng xin góp một tý cho vui
     Mình có đọc được một bài thơ thấy hay quá nên xin chép lại để các cụ cùng ngẫm xem có đúng không nhé.
     Lời bình đầu bài:" Đã biết trần gian là cõi tạm....Sinh -Lão-Bệnh -Tử là kiếp luân hồi.... Một trăm năm trước ta chưa gặp nhau,một trăm năm sau biết có gặp lại chăng? Cuộc đời sắc sắc, không không...Thôi thì ta cứ hết lòng với nhau, Khi ta ra đi hành trang có những gì? Tiền bạc phải bỏ lại , vợ (chồng)con chỉ theo ta đến nghĩa địa rồi quay trở về,bạn thân nhất của ta cũng chỉ tiễn ta một đoạn đường ,còn lại CÁI NGHIỆP DO TA TẠO RA SẼ THEO TA VÀ SẼ CÙNG TA TÁI SINH Ở KIẾP SAU.Lành hay dữ, thiện hay ác là do nghiệp của ta ở kiếp trước ...TU LÀ CHUYÊN NGHIỆP...(Trí Vịnh )
                         MAI TÔI ĐI

         Mai tôi đi...chẳng có gì quan trọng ,
         Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
         Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
         Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...
       
         Trên giường bệnh ,tử thần về thấp thoáng,
         Xin miễn bàn ,thăm hỏi  hoặc cầu an,
         Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
         Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

         Khoảng khắc cuối...Đâu còn gì tha thiết...
         Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian,
         Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
         Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi  ...

         Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
         Để đi vào ranh giới của âm dương,
         Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
         Bên trần tục ,bên vô hình cõi lạ ...

         Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn  thư thả,
         Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
         Quên đằng sau những níu kéo giựt dành,
         Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

         Mắt nhắm rồi...Xin đừng thương rơi lệ,
         Đừng vòng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu,
         Đừng quay phim,chụp ảnh để dành lưu,
         Gây phiền toái , nợ thêm người còn sống...

         Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,
         Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
         Bao trầm thăng ,vui khổ đã chất chồng,
         Nay rũ sạch...lên bờ ,thuyền đến bến...

         Nếu tưởng nhớ ...Xin âm thầm cầu nguyện,
         Nên xem như giải thoát một kiếp người...
         Cứ bình tâm,thoải mái với vui tươi,
         Kẻ đi trước ,người sau rồi sẽ gặp...

   


Chủ Nhật, ngày 10 tháng 11 năm 2013

ANH-EM,ÔNG -BÀ

BỐN CON SỐ I

            Vào những năm 60 của Thế Kỷ trước khi tổ chức lễ Thành hôn hoặc đi đăng ký kết hôn chúng ta ít ai để ý xem ngày, xem tuổi để trách những ngày xấu. Bởi lúc bấy giờ mọi việc đều phải làm vào ngày nghỉ lễ hoặc là ngày chủ nhật vì những ngày đó máy bay Mỹ mới ngừng bắn và mọi người mới có thể vui vẻ được . Chúng tôi cũng trong tình cảnh đó, hai đứa định ngày cưới vào tối 24 tháng 12 là ngày Nô-en nên phải đi đăng ký kết hôn trước đó, chẳng biết thế nào mà khi cầm tờ giấy kết hôn tại UBND Hoàn Kiếm nhìn vào toàn những con số 1 ,đó là ngày 11-11-1967.
Trong cuộc sống vợ chồng không phải là tất cả song có lẽ tới 90% là có lúc cũng giận hờn,có lúc cũng to tiếng. Như “ông xã” nhà tôi nói:Chẳng họ hàng gì, chẳng quen biết gì,đến với nhau, ở với nhau gần 50 năm thật sự có bao nhiêu kỷ niệm đáng nhớ! Nhìn vào những con số 1 là mở đầu cho những năm tháng đó.Vậy xin có mấy câu thơ:

                                    ANH- EM, ÔNG-BÀ
                       
                        Trước đây Anh vẫn gọi Em
                        Từ ngày có cháu Ông quen gọi Bà
                        Ông- Bà tiếng gọi cả nhà
                        Anh- Em là của riêng Ta với Mình
                        Sao anh quên được mối tình
                        Anh trao Em nhận chúng mình bên nhau
                        Giờ đây tóc đã đổi mầu
                        Mà tình yêu đã gắn sâu trong lòng
                        Nếu ông trời có bất công
                        Xa Em ,Anh vẫn mang tình Em theo.

            Trong cuộc sống đôi lứa mỗi người có cảm nghĩ và những mong muốn về người bạn đời của mình khác nhau.Xin đăng một bài thơ vui của ông chồng mong vợ mình như sau:
                       
                                                VỢ TỐT

                                                           
                                    Phải đẹp gái                                         
                                    Không kiêu sa
                                    Thích ở nhà
                                    Lo nội trợ
                                    Không cắc cớ
                                    Chửi chồng con
                                    Không phấn son
                                    Không nhiều chuyện
                                    Không hà tiện
                                    Không càm ràm
                                    Phải siêng năng
                                    Không lười biếng
                                    Nói nhỏ tiếng
                                    Biết chiều chồng
                                    Giỏi nữ công
                                    Và gia chánh
                                    Biết dạy con
                                    Ứng xử tốt
                                    Không quá dốt
                                    Không quá khôn
                                    Không ôm đồm
                                    Không ủy mỵ
                                    Không thiên vị
                                    Không cầu kỳ
                                    Không quá phì
                                    Không quá ốm
                                    Không dị hợm
                                    Không chanh chua
                                    Không se sua
                                    Không bẻm mép
                                    Không bép sép
                                    Không phàn nàn
                                    Không có đâu…Đừng có!
                                   
                                      
                   

Thứ Hai, ngày 21 tháng 10 năm 2013

ÔSIN...Tâm sự của Phụ Nữ nhân ngày 20-10

Mỗi ngày tám tiếng như anh.
Chiều về em bỗng hóa thành "ÔSin"
Cái tên nghe mãi cũng quen.
Còn hơn hai tiếng "con sen" cục cằn.
5 giờ đi chợ nấu ăn.
6 giờ bát đũa cơm canh trên bàn.
Anh nghe thời sự đàng hoàng
Em thì một đống áo quần giặt phơi
Anh ngồi hút thuốc thảnh thơi
Còn em một đống xoong nồi kiến bầu
Anh lên đọc sách trên lầu
Em thì lau mấy tầng lầu bẩn dơ
Con đau em chạy tướt bơ
Anh đau em biết lấy ai dãi bầy
Múi chanh anh vắt vài giây
Còn em anh vắt cả ngày lẫn đêm
Cơm xong chưa kịp lên đèn
Đã nghe anh ở cạnh bên vật nài
Xấu chồng thì biết hổ ai
Thôi đành phó mặc một vài trống canh
Bơ phờ sáng dậy phong phanh
Vội lo bữa sáng cho anh đi làm
Ăn xong anh hỏi "Nữ hoàng"
Cái hộp tăm ở trên bàn đâu em ?

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 10 năm 2013

MẸ LÀ GÌ ? MẸ LÀ AI ?

Nhân ngày thành lập Hội liên hiệp Phụ nữ Việt nam có một người bạn tặng mình một bài thơ của tác giả Bách Nguyên,mình đọc thấy hay và có nhiều điểm giống các bà già trong đó có mình .Vậy xin đăng để các cụ bà xem và tự liên hệ xem có đúng với mình không nhé.
                           MẸ LÀ GÌ ? MẸ LÀ AI ?
            Mẹ là bếp lửa đêm đông
    Mẹ là người ở không công suốt đời
           Khi gần gũi,lúc xa xôi
   Già nua như chiếc lá rơi cuối vườn
           Là thời tiết thay đổi luôn
   Khi vui như nắng, khi buồn như mưa
           Là hoa nở khắp bốn mùa
   Là quả khi ngọt khi chua mới dài
           Mẹ là người chẳng giống ai
   Ăn ít ngủ ít nhớ dai nhất nhà
          Ngày nghỉ con cháu đi xa
   Mẹ là bảo vệ giữ nhà cho con
          Là máy giặt chạy bằng cơm
   Là thùng nước gạo ,thu gom đồ thừa
          Là người cả nghĩ hay lo
   Chỗ ướt Mẹ nhận, chỗ khô Mẹ nhường
          Mẹ là vại muối, vại tương
   Gạo,nước,thịt, cá,mắm, đường, điện ,gas
          Là hiếu,là hỷ gần xa
   Ngược xuôi trăm thứ việc nhà bủa vây
          Bảo tàng đồ cổ đông tây
   Mẹ là giám đốc một tay giữ gìn
          Làm thì toàn việc không tên
   Ăn thì xương xẩu, chẳng nhường phần ai
          Thủ quỹ thụt két dài dài.....
   Chi tiêu chẳng có biên lai chứng từ
          Là tài khoản chẳng số dư
   Xoay tròn như cái đèn cù quanh năm
          Khi yêu mềm mịn như bông
   Khi giận nhọn sắc như chông, như trà
          Mỗi khi trời nổi phong ba
Lệnh ông còn kém lệnh bà vài phân
          Vừa là tướng,vừa là quân
   Ti vi đời cũ,công nông đời đầu
          Tivi rè tiếng mất mầu
   Công nông đời đầu hỏng hóc khó thay
          Là hàng mất giá hàng ngày
   Lù lù như cái cối xay giữa nhà
          Đường đường là một quản gia
   Cháu hư cũng đổ cho bà tiếng oan
          Con mà quậy phá không ngoan
   Quy ngay con dại cái mang tội tình
           Chồng con sự nghiệp công thành
   May ra Mẹ có chút danh với đời
           Ngẫm ra muôn sự tại trời
   Giao nhiều thiên chức một đời khó qua
           Mẹ là ai ?Mẹ là ta
   Ngọt ngào chia hết ,xót xa nhận về
           Uy quyền nhiều lúc cũng ghê
   Đến khi thất sủng khó bề nói hay
           Là người giữ lửa đêm ngày
   Lửa to hỏa hoạn ,lắt lay lụi tàn
           Là chánh án,là bị can
   Một lời không chuẩn cũng tan cửa nhà
           Mẹ là gì ?Mẹ là ta
   Mẹ là lãnh đạo, Mẹ là nhân dân
           Cháu con đi xa về gần
   Mẹ là cái bến yên bình,yêu thương
           Là phép trừ của túi tiền
   Phép chia của những ưu phiền đắng cay
           Phép cộng mơ ước xa bay
   Phép nhân hạnh phúc trao tay từng người
           Mẹ là đơn giản thế thôi
   Có bốn phép tính suốt đời không xong
           Nói ra lại bảo kể công
   Nếu không có Mẹ ,con không có gì
           Chẳng quan trọng ,chẳng là chi
   Nếu không có Mẹ, cái gì cũng không.